I. Mục tiêu: 1. Định khu của phổi trên lồng ngực. 2. Nắm được trình tự ; các động tác thăm khám. 3. Đánh giá được các dấu hiệu bình thường (âm thanh của gõ, rung thanh, rì rào phế nang). 4. Hình dung được các loại ran, tiếng thổi, tiếng cọ màng phổi.
Hắn khẽ cau mày, gằn giọng. "Rồi rồi, cứ cho là mày không tùy tiện đi." Nam sinh nói xong trực tiếp làm lơ, cúi đầu tiếp tục bấm điện thoại. Tiếng cạch cạch do gõ chữ cứ thế vang lên đều đặn giữa khoảng không tĩnh mịch. Mặc kệ người bạn kia, hắn kéo ghế ngồi
Norway là nước nào? Norway (Na Uy) nằm ở khu vực Bắc Âu, là quốc gia nằm về phía Tây bán đảo Scandinavia. Ba mặt của quốc gia này đều giáp biển, phía bắc là biển Barent thuộc Bắc Băng Dương, phía tây là biển Na Uy còn phía nam là eo biển Skagerrak. Lãnh thổ trên đất liền
Đầu tiên, điều quan trọng là phải đảm bảo mở đường thở bằng động tác trán-cằm . Một khi làm xong việc này, chúng ta phải khơi dậy và bịt miệng kẻ bất tỉnh, luôn đảm bảo niêm phong tốt. Sau đó, chúng ta phải thổi phồng miệng trong khoảng 1 giây, với đủ lực và thể tích để tạo ra độ cao có thể nhìn thấy được của lồng ngực.
1. Đúng. Nhưng vẫn phải xả vừa đủ để vừa cắt côn tốt nha. Tức là dựng chống đứng, đạp số 1 là bánh quay, nhưng dậm thắng là bánh ngừng quay luôn. 2. Nóng phần đó là đúng rồi. Bao nhiêu hơi nóng trong két, gió lùa vào thổi ra ba ga với 2 bên yếm xe mà.
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. LÀ GIÓ THỔI, LÀ RUNG ĐỘNG Tác giả Vô Thanh Thể loại Hiện đại. H văn, tình cảm, ngọt sủng, song khiết, đô thị tình duyên, 1v1, HE Edit An Tĩnh Bìa chị Yến Ngọc cảm ơn chị vì chiếc bìa xinh xinh Convert Vespertine Koanchay Lịch đăng Truyện đã edit hoàn 5 chương / 1 ngày VĂN ÁN Một ngày nọ, Sở Hòa muốn vẽ truyện tranh 18+. Cô mở một bộ phim cấm ra, chuẩn bị xem để tìm linh cảm. Đột nhiên lại bị Kỷ Lâm Phong ôm lên trên giường. “Này, anh làm gì vậy, em còn chưa xem gì cả?” “Xem chúng ta là đủ rồi.” *** 1v1, song khiết, ngọt văn. Bá tổng ngọc thụ lâm phong X Họa sĩ thanh lệ thoát tục. LƯU Ý 1. Truyện có yếu tố nhạy cảm, độc giả cân nhắc trước khi đọc. 2. Truyện do tác giả viết, mình chỉ edit để đổi mới trong thể loại, xin đừng đánh giá về tính cách nhân phẩm của mình. 3. Mình xin thề, các chi tiết H trong truyện rất chi là bình thường, không có yếu tố gây méo mó tam quan. Xin yên tâm nếu có nhảy hố. 4. Truyện đặt pass tất cả các chương, pass là “antinhxoxowithlove”, còn các chương H thì pass câu hỏi nằm ở chương trước đó. 5. Truyện được edit phi lợi nhuận, vui lòng không mang bản edit ra khỏi blog antinhxoxo. MỤC LỤC 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 __ HOÀN __
Edit An TĩnhMàn đêm hạ xuống, đèn vừa mới sáng lên. Phố lớn hẻm nhỏ nếu không phải tràn đầy âm thanh dòng xe cộ chạy, thì chính là tràn đầy âm thanh của dòng người, mọi thứ đều náo nhiệt, không cam lòng yếu toàn đối lập với sự ồn ào nào động bên ngoài, trong nhà Kỷ Lâm Phong vô cùng yên tĩnh. Nếu như không phải ở nơi nào đó thỉnh thoảng có tiếng nước chảy mơ hồ, có khi còn nghĩ rằng là nhà có đèn nhưng không có chợt một hồi chuông cửa vang lên, phiêu bạt trong không khí, đụng vào bốn vách tường xung quanh, xuyên thấu qua mặt nước trong suốt, truyền vào trong hồ tiếng “rào” vang dội, trong hồ bơi hiện lên bóng dáng của một người đàn ông. Anh bơi lội rất nhanh, động tác quạt nước của tứ chi dứt khoát và khỏe mạnh. Chỉ chốc lát sau, ở bên bờ hồ bơi có một nửa thân trên trần trụi, sau đó là đôi chân dài lộ ra bên ngoài quần bơi. Anh sải bước đi lên bờ, mang theo cả cơ thể đang ướt nước. Giọt nước nhanh chóng chảy từ bắp thịt trên ngực xuống cơ bụng, còn chảy dọc theo những đường cong bắp thịt không bị quần bơi che Lâm Phong dùng khăn lông lau khô tay, cầm điện thoại lên và bấm nút “nghe”.“Mẹ, có chuyện gì ạ?”Mẹ Kỷ vừa nghe thấy giọng nói lạnh nhạt thờ ơ của con trai mình, sắc mặt lập tức thay đổi “Làm sao, nhất định phải có chuyện gì mới có thể gọi điện thoại cho con sao? Bây giờ con ngày càng bận rộn rồi nhỉ, không có chút kiên nhẫn nào với mẹ ruột của mình nữa.”“Mẹ, con chỉ thuận miệng hỏi thế thôi mà.” Kỷ Lâm Phong lắc lắc đầu tóc đang nhỏ nước, nói với vẻ rất bất đắc dĩ “Nếu đã như vậy thì còn nghe điện thoại của mẹ làm gì ạ?”“Nghe máy là nghe máy, thái độ có vấn đề.”“Được được được, là con sai.”Mẹ Kỷ nhớ đến mục đích của cuộc gọi ngày hôm nay, thử dò hỏi “Con trai, hôm nay có bận rộn không vậy?”“Cũng tạm ạ. Hôm nay con tan làm sớm hơn đôi chút.” Lượng công việc của ngày hôm nay hiếm khi ít hơn hẳn so với ngày thường, cho nên anh mới ở nhà bơi lội khoảng một tiếng đồng hồ rồi. Thần kinh mệt mỏi trong nhiều ngày đã có thể buông lỏng không ít tại thời điểm hiện tại.“Vậy ngày mai có bận rộn không?” Mẹ Kỷ hỏi tượng trưng mấy câu, tiếp đó nói với một giọng không cho từ chối “Không bận rộn thì ngày mai về nhà ăn cơm tối.”Kỷ Lâm Phong biết, ý này chính là đang chỉ thị “Bất kể là ngày mai có bận rộn hay không thì cũng phải về nhà ăn cơm”.“Mẹ, có chuyện gì cứ việc nói thẳng, không cần gạt con trở về làm Kỷ vừa nghe thấy thì lập tức nổi giận “Cái gì mà gọi là gạt con trở về! Mẹ muốn con trai mình về nhà ăn cơm lại bị kêu là “lừa gạt”, haiz? Con đã không về nhà trong bao lâu rồi, mẹ bảo con về nhà ăn một bữa cơm cũng không được hả?”Kỷ Lâm Phong không sợ lửa giận của mẹ Kỷ chút nào “Mẹ, mẹ biết con có ý gì mà. Con không ý kiến gì về việc về nhà ăn cơm, không đi ra bên ngoài nhà hàng ăn là được ạ.”Sở dĩ Kỷ Lâm Phong nói như vậy, là bởi vì cuối năm ngoái, mẹ Kỷ đã lừa anh ra nhà hàng ăn cơm, nói một cách hoa mĩ là “gia đình ăn cơm chung”. Kết quả thì đó lại là một buổi xem mắt Hồng Môn Yến mà anh chẳng hề hay biết gì. Vì không thành được, mẹ Kỷ lại cứ thích lải nhải thúc giục anh tìm bạn gái, Kỷ Lâm Phong rất phiền não, qua hết mùa xuân thì dứt khoát chuyển nhà sống một Kỷ vừa nghe lời nói của con trai mình xong, nhớ đến hành động trước đây của mình, không kiềm được sự quẫn bách “Được rồi, mẹ là bếp trưởng, con cứ yên tâm đi.”Kỷ Lâm Phong vừa nghe vậy đã đồng ý ngay, thuận thế nói “Con rất thích thức ăn do mẹ nấu, bên ngoài sao có thể so với tay nghề của mẹ được.”“Đó là đương nhiên, tay nghề của mẹ không tệ chút nào đâu.” Mẹ Kỷ nâng cao tông giọng “Ông Kỷ, ngày mai mua thêm mấy thứ thức ăn nữa… Con trai, ngày mai nhớ để bụng đói, buổi tối sẽ để cho con ăn một bữa thỏa thích.”Mẹ Kỷ ngồi cảm thán địa vị gia đình của mình Từ lúc con trai dọn ra ngoài ở, không ăn cơm do bà nấu nữa, để ăn được nó cũng phải là người có dính ké hào quang của con trai bà…Cúp điện thoại, Kỷ Lâm Phong nghĩ, tốt nhất ngày mai chỉ là một bữa cơm thuần túy, không muốn có cái chuyện thúc giục tìm đối tượng, thúc giục kết hôn.**Hết chương 3
Edit An TĩnhBuổi chiều Kỷ Lâm Phong không có việc gì làm, đi xem triển lãm tranh với Sở triển lãm rộng rãi và trống trải, các tác phẩm của họa sĩ được trưng bày theo quy luật trên những vách tường trắng như tuyết xung quanh. Người đến xem tranh không ít, phân tán thưa thớt trước các tác phẩm. Phòng triển lãm yên tĩnh, khi thì có tiếng vang lúc chân và sàn nhà tiếp xúc phát ra, khi thì có những tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ hoặc tự lẩm bẩm một mình. Tinh thần mọi người đều bình yên và tập trung, nghiêm túc thưởng thức các tác phẩm tuyệt đẹp, cảm nhận sức hấp dẫn của các tác Lâm Phong đi theo bên cạnh Sở Hòa, nhìn cô chậm rãi dừng bước, ngửa đầu chăm chú nhìn một bức tranh không chớp mắt, thưởng thức các đường nét vẽ, sắc thái, kết cấu vô cùng tỉ mỉ. Anh đứng cách xa một khoảng thích hợp để nhìn, cô đứng cách đó mấy bước, mắt nhìn thẳng, không nói tiếng nào mà chỉ lẳng lặng nhìn bức tranh, vẻ mặt cực kì tôn trọng. Dáng vẻ khi cô tập trung tinh thần, có lúc sẽ khiến Kỷ Lâm Phong cảm thấy dường như cô đang ném linh hồn vào trong tranh, hòa làm một thể với bức tranh. Có khi lại làm anh cảm giác được, cô đứng bên ngoài thế giới hội họa và quan sát một cách thờ ơ, thưởng thức một thứ gì đó không thuộc về mỹ thuật mà là thuộc về chính cô gái này với thân phận là họa sĩ, khiến Kỷ Lâm Phong thấy được một mặt khác biệt với Sở Hòa của bình khỏi phòng triển lãm, Sở Hòa mới thấp giọng lên tiếng, như thể bày tỏ ra hết, cũng như đang tự nói.“Trước kia em cho rằng em cũng sẽ giống như cô ấy vậy, vẽ tranh, nhận giải, mở triển lãm tranh. Sau đó mới phát hiện, quả thật là thiên phú của em chưa đủ. Em có thể vẽ ra truyện tranh đặc sắc, tranh minh họa tuyệt đẹp, nhưng những tác phẩm giống như cô ấy, qua mấy năm như vậy, dường như từ đầu đến cuối đều không cách nào vẽ ra được…”Kỷ Lâm Phong nghe vậy, dừng bước lại, hai tay đặt lên vai Sở Hòa, nhìn thẳng vào cô.“Anh không hiểu về mỹ thuật, nhưng anh nghĩ, hoàn cảnh của bất kì nghề nghiệp nào cũng không khác nhau mấy. Một con đường, dường như chỉ đi về một hướng, nhưng nó sẽ dẫn đến nhiều nơi khác nhau. Học mỹ thuật, thì có nhiếp ảnh, có thiết kế, có người vẽ truyện tranh, cũng có họa sĩ vẽ tranh minh họa… Còn có rất nhiều thứ mà anh không biết, nhưng em lại biết.”Sở Hòa lẳng lặng nghe, không nói lời Lâm Phong nói tiếp “Không cần để suy nghĩ đi vào ngõ cụt. Bây giờ em có cảm thấy nghề nghiệp của mình, em vẽ tranh, vui không?”Sở Hòa gật đầu một cái.“Vui vẻ là được rồi. Muốn theo đuổi một đến một cảnh giới mới, điều này rất tốt, nhưng không cần thiết phải phiền muộn, để nói trói buộc tư tưởng của em. Phải biết, trạng thái của em trong giai đoạn này đã rất tài giỏi, em cũng rất ưu tú.”Một tiếng lại một tiếng, lời nói ân cần, ôn hòa mà có Hòa rũ lông mi, nói “Thật ra thì em rất thích như bây giờ, không có gì là không hài lòng cả. Chỉ là mấy ngày nay xem triển lãm tranh lại nhớ đến giấc mộng tuổi trẻ, cũng giống như, cũng giống như ánh trăng sáng trong tình yêu vậy, vì không thể có được, tự mình ảo tưởng và tiếc nuối, nên sinh ra đôi chút cảm xúc bị bỏ rơi.”Kỷ Lâm Phong nhẹ nhàng vuốt ve tóc mai của Sở Hòa, khuyên bảo cô “Mọi tình huống đặc biệt đều sẽ sinh ra cảm xúc đặc biệt, người nào cũng như vậy thôi. Không đằm chìm trong đó quá mức là được. Sẽ người ngưỡng mộ những gì em có được bây giờ, theo đuổi những gì mình không có là một lẽ tự nhiên.”Sở Hòa tựa đầu vào cổ Kỷ Lâm Phong, nhẹ nhàng “vâng” một tiếng. Những thứ này Sở Hòa đều biết cả, nhưng hôm nay nghe Kỷ Lâm Phong nói một lúc, cô mới thật sự nghĩ thông, trong lòng cũng thả lỏng hơn rất cánh tay Kỷ Lâm Phong ôm lấy cô, một tay còn lại thì dịu dàng vuốt ve mái tóc dài mềm mại dài như thác của tim của hai người, dường như rất gần nhau trong hôm tối, Sở Hòa vùi mình trên ghế sofa trong phòng Kỷ Lâm Phong chơi điện thoại, lâu lâu lại liếc nhìn anh một định sẽ trở về phòng riêng, Kỷ Lâm Phong lại không chịu, kiên quyết muốn Sở Hòa ở bên cạnh mình, cưỡng chế ôm lấy cô đi vào phòng mình. Kết quả mông còn chưa ngồi vững lên ghế, Kỷ Lâm Phong lại nghe điện thoại và đi mở cửa lấy máy tính do trợ lí đưa đến để xem văn kiện, để lại một mình Sở Hòa ngồi bên kia nhìn anh bận bịu. Ngay cả một người để nói chuyện cùng cũng không có, còn không bằng ở một mình lại thì không cho đi, cũng không giúp đỡ được cái gì, Sở Hòa không thể làm gì khác ngoài chơi điện thoại giết thời đến cuối cùng Kỷ Lâm Phong cũng làm việc xong, đêm đã khuya, lạnh như Lâm Phong ngồi xuống bên cạnh Sở Hòa, cô nhìn khuôn mặt tràn đầy sự mệt mỏi của anh, lời oán trách vừa mới đến cổ sắp ra khỏi miệng cũng bị cô nuốt xuống. Cô dùng hai tay nhẹ nhàng xoa bóp thái dương cho anh, hỏi “Có phải rất mệt không?”Kỷ Lâm Phong hơi khép mắt, dựa vào ghế sofa hưởng thụ sự thoải mái qua đôi bàn tay mềm mại của Sở Hòa đang xoa bóp trên thái dương mình, thư thả nói “Có em ở bên cạnh, không cảm thấy mệt mỏi.”Sở Hòa nghe vậy, có hơi đau lòng. Không biết có phải tối nào anh cũng có nhiều công việc cần phải làm như vậy không? Tuy nói Sở Hòa còn bận rộn hơn rất nhiều, nhưng cũng không bằng tối nay tận mắt nhìn thấy người khác làm việc vất vả như bóp một lúc, Kỷ Lâm Phong lo lắng sợ tay Sở Hòa mỏi, nằm tay ý bảo cô dừng Lâm Phong kéo Sở Hòa vào lồng ngực mình, đối mặt với cô.“Tối nay ở lại, hửm?”Sở Hòa kinh ngạc, nhìn anh với vẻ mặt phức tạp, không nói lời Lâm Phong cũng không trốn tránh, nhìn thẳng về phía cô, ánh mắt dịu dàng, giọng nói càng thêm mỏng nhẹ “Tối nay ở bên cạnh anh được không? Anh không muốn em đi.”Sở Hòa từ chối có hơi khó khăn “Em ở ngay bên cạnh, gần như vậy mà….”Kỷ Lâm Phong hôn cô một cái, cắt đứt lời Sở Hòa muốn nói tiếp theo.“Có thể không?”Sở Hòa sững sờ nói “Nhưng chỗ này chỉ có một chiếc giường….”“Chúng ta ngủ chung.”“Như vậy sao được?” Sở Hòa bừng tỉnh lại, phản ứng từ chối rất lớn.“Giường rất lớn, không thành vấn đề.” Kỷ Lâm Phong nói, có thâm ý sâu xa khác “Hay là em sợ anh?”“Em sợ anh làm gì chứ?” Sở Hòa đứng bật dậy, “Ngủ thì ngủ, có cái gì ghê gớm đâu.”Nếu anh không an phận, cùng lắm thì cô thà chết cũng sẽ bất khuất!Nhìn Kỷ Lâm Phong ngày hôm nay cứ được voi đòi tiên, Sở Hòa không thèm để ý đến anh, quay đầu lập tức đi thẳng ra cửa, trở về phòng mình tắm Lâm Phong không yên tâm nên đi theo vào phòng chờ cô, Sở Hòa cũng để anh đi theo. Ngày xưa tắm nửa tiếng đã xong, tối nay cô cố ý ở trong phòng tắm lằng nhà lằng nhằng khoảng một đến khi cô đi ra ngoài, Kỷ Lâm Phong đang dựa trên ghế sofa nhắm mắt dưỡng thần, trên mặt không có chút gì là không kiên nhẫn, cũng không biết là ngủ hay đang Hòa đứng ở cửa phòng tắm suy nghĩ nếu không thì nhốt anh ở đây, còn mình thì đến phòng của anh. Ai ngờ Kỷ Lâm Phong vừa nghe thấy động tĩnh, đã mở mắt ra vừa tắm xong, Sở Hòa bị anh nhìn nên thấy có hơi mất tự nhiên. Cũng may là cô đang mang một bộ quần áo ngủ ngắn tay chứ không phải là váy hai dây, nếu không sẽ có đôi chút ý dẫn dụ.“Đi thôi.”Tầm mắt Kỷ Lâm Phong không nhìn cô được bao lâu, đã đứng dậy đi ra ngoài đến phòng anh, Kỷ Lâm Phong bảo Sở Hòa lên giường ngủ, sau đó không quay đầu lại, cầm quần áo đi vào phòng Hòa buồn bực không biết tại sao anh lại ít lời như vậy, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, cô chọn nằm lên phía bên phải chiếc Lâm Phong tắm rửa xong đi ra ngoài, thấy bóng lưng ốm gầy đang nằm nghiêng trên giường, tinh thần anh có hơi chấn động. Hai chân Sở Hòa xếp chồng lên nhau, quần ngủ màu trắng che chỗ bắp đùi, để lộ ra đôi chân ngọc ngà thon dài. Đi lên chút nữa là lõm sâu của đường eo, vô cùng nữ tính, làm tôn lên cặp mông đẫy đà, đường cong cám giác của Kỷ Lâm Phong chịu kích thích không nhỏ, rõ ràng vô cùng vui vẻ vì Sở Hòa ở bên cạnh mình, bây giờ lại có cảm giác tối nay chính là một đêm hành Lâm Phong hít sâu một hơi, ổn định lại tinh thần, không nhìn cô, nhanh chóng tắt đèn và lên giác được phía bên trái đệm bị lún xuống, Sở Hòa không ngủ nên lập tức mở mắt —- tầm mắt chỉ thấy một mảng tối đen, ngọn đèn trên tường chiếu ánh sáng màu cam, đổ bóng đen lên mặt đất. Nhiệt độ của vị trí giường bên cạnh càng ngày càng cao, thậm chí sắp truyền đến cả người Hòa nhắm hai mắt. Ngày thường rất khó để chìm vào giấc ngủ, cho nên cô thường xuyên thức đêm để vẽ tranh, bây giờ lại không ngủ tư thế nằm nghiêng quá lâu, Sở Hòa không nhịn được nên phải trở mình. Đối mặt với Kỷ Lâm Phong, Sở Hòa kinh ngạc, có phải anh cách mình quá gần không?Ánh sáng yếu ớt chiếu đến, Sở Hòa không tự chủ mà quan sát khuôn mặt Kỷ Lâm Phong. Anh nhắm mắt ngủ say, hốc mắt rất sâu, môi mỏng khép lại, ngũ quan bắt mắt vào ban ngày lại trở nên nhu hòa dưới ánh đèn trong giờ phút này, cũng mang theo chút ngoan ngoãn. Anh thật sự mệt mỏi, mới có thể vừa nằm xuống giường đã ngủ thế Hòa lẳng lặng nhìn một lúc, nghiêng người nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên hàng lông mày đang hơi nhíu lại của anh. Thời điểm định lui ra, lại bất ngờ bị người ta đè xuống giường.“Khiêu khích anh à?” Giọng nói Kỷ Lâm Phong trầm khàn, hô hấp nặng nề, tựa như đang nhẫn nhịn gì Hòa hôn trộm bị phát hiện, xấu hổ đến nỗi mặt sắp bốc cả khói, cô hốt hoảng lắp ba lắp bắp “Em…. Không…. Không….”Kỷ Lâm Phong không cho cô cơ hội để nói tiếp, trực tiếp chặn đôi môi đã khiêu khích hôn lên lông mày anh, trêu chọc lòng anh.“Ưm…” Sở Hòa rên rỉ một tiếng, miệng lưỡi bị chiếm đoạt nên không thể phát ra được âm thanh nào, chỉ đành phải bị động chịu đựng nụ hôn kích thích của Kỷ Lâm Phong. Anh càn rỡ gặm cắn môi cô, lưỡi cũng mạnh mẽ lao vào tìm kiếm chiếc lưỡi mềm mại của cô và ngoáy mạnh, ra sức mút liếm, hôn đến độ khiến lưỡi cô tê dại, cả người cũng tê ở môi cô xong, môi Kỷ Lâm Phong bắt đầu chuyển qua chiếc cổ thon dài tinh tế của Sở Hòa, bàn tay cũng không kìm lòng được, thăm dò đi vào trong áo ngủ của Sở Hòa, vuốt ve thân thể như ngọc của cô. Lòng bàn tay anh nóng bỏng, thuận theo đường eo trắng mịn của cô sờ lên xương bướm, bàn tay lưu luyến vuốt ve cơ thể cô sau đó lật lại, đặt lên bộ ngực mềm nhũn của Sở không mặc áo biết được điều này khiến hô hấp Kỷ Lâm Phong trầm xuống —- trong lòng bàn tay mềm mại trơn nhẵn khiến anh không thể tưởng tượng nổi, dường như có thể vùi lấp những ngón tay anh, khiến anh hứng phấn một cách khó tả. Anh không khống chế được sức lực, dùng tay bóp một cái, Sở Hòa kích thích kêu một tiếng “a”, nắm tay Kỷ Lâm Phong rất Lâm Phong thở hổn hển, dừng miệng và động tác tay của mình lại, ngước mắt nhìn về phía cô. Mặc dù ánh sáng hơi lờ mờ, nhưng Sở Hòa vẫn có thể thấy rõ đôi mắt của Kỷ Lâm là một đôi mắt tràn đầy dục vọng, âm thầm nói lên ham muốn mãnh liệt của chủ nhân đôi mắt này, Sở Hòa thấy được sự mê hoặc của mình.“Hòa Nhi, mau đẩy anh ra.”Kỷ Lâm Phong khàn giọng, trong giọng nói cũng là sự dục vọng nồng Hòa biết điều này đại biểu cho cái gì, cũng biết nếu không đẩy anh ra sẽ có chuyện gì xảy cảm giác được mình thích anh rất rõ ràng, cơ thể cũng động tình. Cô chỉ hoảng, không hề sợ.“Lâm Phong.” Giọng nói của Sở Hòa cũng khàn, cô gọi tên anh, hai tay vòng qua cổ đẩy anh xuống gần mình, đặt môi mình lên môi người Kỷ Lâm Phong cứng đờ, tiếp đó là cảm giác máu toàn thân đều đang cuồn cuộn. Anh dịu dàng đón nhận nụ hôn của Sở Hòa, biến tâm trạng kích động trong lòng thành tình cảm dịu dàng khắc cốt ghi tâm. Sau đó anh nâng người dậy, dứt khoát cởi bỏ quần áo trên người, lại phủ người xuống lần này, Kỷ Lâm Phong không lưu ý đến động tác của mình nữa. Anh liếm cắn cổ và xương quai xanh của Sở Hòa, nụ hôn từ từ dời xuống ngực cô, tùy ý xâm chiếm. Sau khi bị quần áo trên người cô ngăn cản, bàn tay Kỷ Lâm Phong vén áo ngủ của Sở Hòa lên, tiếp tục đưa tay cởi quần ngủ của cô thịt như ngọc trước mắt, một cặp ngực trắng như tuyết, chiếc eo thon yêu kiều, bụng bằng phẳng. Kỷ Lâm Phong trân trọng nhìn thân thể xinh đẹp của người mình yêu, ánh mắt vô cùng si mê. Anh không thể khống chế mình được nữa, cúi người tham lam hôn cắn lên ngực, sườn và bụng nhỏ của cô, để lại những dấu vết mập mờ. Tay phải bóp mạnh vú phải của cô, tùy ý xoa nắn thành các loại hình dáng. Miệng lại gặm mút ở bầu vú trắng như tuyết bên trái, đầu lưỡi liếm láp đầu v* hồng hào, lượn quanh trêu chọc như vậy một vòng, cuối cùng dứt khoát mút một cái. Sau khi chơi đùa với ngực cô, tay phải của Kỷ Lâm Phong mơn trớn theo một đường đi xuống, từ ngực đến bụng, từ bụng đến mông, từ mông đến chân. Ngón tay thon dài của anh len vào trong quần lót của Sở Hòa, sau đó dò xét chạm vào hoa huy*t —- ẩm ướt, Kỷ Lâm Phong đưa ngón giữa đi vào trong thăm dò.“A…” Sở Hòa không chịu nổi mà kêu rên lên một tiếng, tay nắm chặt ga trải giường, hai chân cong lại run rẩy. Kỷ Lâm Phong hôn lên môi cô một cái tựa như an ủi, nhưng động tác tay lại không ngừng lại, tiếp tục đi sâu vào trong hoa huy* tầng lớp lớp thịt non chặt chẽ bao quanh ngón tay giữa của Kỷ Lâm Phong, khiến nó tiến thoái lưỡng nan. Kỷ Lâm Phong lại duỗi ngón tay đi sâu hơn, thân thể Sở Hòa co rụt lại, dịch yêu ồ ạt chảy ra giữa lối nhỏ. Kỷ Lâm Phong nhận ra phản ứng của cô, vì vậy lại duỗi một ngón tay đi vào trong, nhẹ nhàng cắm vào thật sâu.“Ưm….” Sở Hòa đè cánh tay Kỷ Lâm Phong lại, khuôn mặt tràn đầy dục vọng mê li, trong miệng không nhịn được lại hừ nhẹ. Vật dưới người Kỷ Lâm Phong đã sưng lên không chịu nổi, anh rút ngón tay ra đang đâm sâu trong lối nhỏ ra, nhanh chóng cởi quần lót của cả hai, dùng dịch yêu dính trên ngón tay lau nhẹ lên thân nhiên nghĩ đến gì đó, Kỷ Lâm Phong đứng dậy tìm kiếm trên tủ đầu giường một lúc. Sở Hòa nghe thấy động tĩnh, mở mắt ra, vừa khéo lại nhìn thấy Kỷ Lâm Phong đang mở một gói gì đó ra và đeo vào thân dưới của mình. Sở Hòa xấu hổ kêu thành tiếng, nhắm chặt hai mắt lại. Kỷ Lâm Phong đè lên người cô lần nữa, lại chạm côn th*t vừa cứng rắn vừa phách lối lên chân Sở Hòa. Cô khá thấp thỏm và bất an về chuyện kế tiếp sẽ xảy ra, nhỏ giọng run rẩy làm nũng kêu anh. Kỷ Lâm Phong hôn lên trán cô một cái, an ủi “Đừng sợ, đau thì cắn anh.” Nói xong, anh đưa côn th*t ở miệng hoa huy*t mềm mại, chậm rãi đẩy vào bên Lâm Phong siết chặt quai hàm, bên trong rất chặt, lại nóng, vừa đi vào đã có tầng tầng lớp lớp thịt non bọc quanh người anh em của anh, khiến anh không thể động đậy, nhưng lại thoải mái làm cho thiếu chút nữa đã nộp vũ khí đầu hàng. Nhìn thấy Sở Hòa không có phản ứng gì lớn, anh thoáng dừng sức, xông thẳng qua điểm mấu chốt, đưa toàn bộ côn th*t vào bên trong.“A…” Sở Hòa nhắm chặt hai mắt, kêu đau một tiếng, khóe mắt có vài giọt nước mắt rơi ra. Kỷ Lâm Phong cũng đau, chính là kiểu đau đớn mà dưới thân bị kẹp thật chặt, anh cố nén dục vọng đang rong ruỗi khắp cơ thể và sự căng đau ở thân dưới, mút mút khóe mắt cô, liếm sạch toàn bộ nước mắt mằn mặn vào miệng mình, sau đó lại liếm cắn hai bên tai và rái tai của cô. hoa huy*t của Sở Hòa nhạy cảm co chặt lại đôi chút, Kỷ Lâm Phong bị kẹp, miệng khẽ hừ một Hòa mở mắt ra, nhìn thấy Kỷ Lâm Phong đã nhẫn nại đến độ đôi mắt đỏ hoe, trong lòng cô cảm thấy cảm động. Thật ra thì chỉ hơi đau mà thôi, không phải là không thể chịu đựng được. Cô nhẹ giọng nói với Kỷ Lâm Phong “Không đau, anh cử động đi.” Kỷ Lâm Phong nghe vậy, tay lần xuống tìm kiếm hoa huy*t, vân vê nhấn một cái, trong nháy mắt có không ít chất lỏng chảy ra từ trong hoa huy*t. Có chất lỏng này làm trơn, Kỷ Lâm Phong bắt đầu cử động nhẹ vị trí hai bộ phận giao hợp va chạm, khiến thân dưới cửa Sở Hòa hơi ngứa ngáy. Cô bị dục vọng thúc giục, hai người vòng quanh eo Kỷ Lâm Phong, nghênh đón động tác của anh. Kỷ Lâm Phong thấy Sở Hòa chủ động, tinh thần nhất thời rung động. Hai cánh tay khỏe đẹp của anh đặt lên hai bên eo của Sở Hòa, mạnh mẽ chuyển động eo và hông, côn th*t bắt đầu ra vào liên tục trong lối nhỏ vừa chặt vừa ẩm ướt.“Ưm… Nhẹ chút anh…” Kỷ Lâm Phong không kiềm chế được tốc độ ra vào, thân thể Sở Hòa lay động theo sự va chạm của anh, tiếng rên rỉ yêu kiều liên tục vang lên. Kỷ Lâm Phong nghe càng kích động hơn, động tác dưới người cũng càng ra vào kịch liệt. Anh nhanh chóng rút côn th*t ra, lại nhanh chóng cắm toàn bộ người anh em vào mật huyệt, đẩy thật sâu vào tâm huyệt. Cứ rút ra cắm vào như vậy lặp đi lặp lại mấy chục lần, khiến cho thịt non hồng hào bị kéo từ trong hoa huy*t ra rồi lại chen vào, chất lòng không ngừng ồ ạt chảy xuống, chảy đến vị trí hai người giao hợp, trông cực kì dâm không khí bên trong phòng ấm lên không ngừng, trong căn phòng tràn đầy âm thanh va chạm “bạch bạch” giữa hai cơ thể, tiếng mật dịch chảy ra từ trong hoa huy*t nhanh chóng vang lên. Sở Hòa khàn giọng hét lên một tiếng, khắp nơi đều là hoa dịch bắn ra, đôi chân mảnh khảnh của Sở Hòa vòng quanh của Kỷ Lâm Phong cũng buông lỏng xuống vì sự va chạm liên tục. Kỷ Lâm Phong nâng cặp mông mềm mại của Sở Hòa lên, tăng nhanh tốc độ chạy nước rút, phần hông khỏe mạnh mãnh liệt đẩy thẳng vào chỗ sâu nhất bên trong mật huyệt mấy chục lần, cuối cùng rên lên một tiếng, mông chuyển động một cái, toàn bộ tinh hoa của dục vọng đều bị hút cạn sạch.**Hết chương 18
Edit An TĩnhKhuôn mặt người đàn ông không có biểu cảm gì, nhưng ngũ quan lại xuất chúng, thân hình cực tốt. Vẽ xong một bức tranh toàn thân ở phía một bên sườn mặt, Sở Hòa vẫn chưa đã ghiền, lại vẽ thêm một bức tranh toàn thân từ phía chính lại bôi, Sở Hòa luôn cảm giác mình vẽ khuôn mặt vẫn chưa tốt lắm. Cũng không phải nói là vẽ không tốt, phải nói là vẽ không giống, có hình dáng nhưng lại vô Hòa xoắn xuýt trong phút chốc, vẫn quyết định xóa sạch bức tranh. Tay vừa định thực hiện động tác, thì cuốn sổ phác thảo vốn nằm trên đầu gối lại bị một người lấy Hòa kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía người đó. Khuôn mặt người trong bức vẽ trùng khớp với người đang đứng trước mặt.“Họa sĩ đều thích tùy tiện vẽ tranh mà chưa được sự đồng ý của người khác sao?” Kỷ Lâm Phong liếc mắt nhìn bức tranh trên cuốn sổ phác họa, nhàn nhạt mở độ và lời nói lạnh lùng thể hiện sự hẹp hòi, giọng nói bất mãn nhưng lại dễ Hòa muốn nói gì đó, đột nhiên nghĩ đến việc nếu ngồi trên ghế mà mở miệng thì chẳng phải khí thế sẽ thấp hơn anh đó sao?Vì vậy Sở Hòa đứng thẳng người lên, đáp lại bằng một câu hỏi “Nhà tư bản đều thích tự tiện cướp lấy đồ vật của người khác mà chưa có sự đồng ý à?”Thân phận “nhà tư bản” là do Sở Hòa đoán mò, giật lại quyển sổ mà không nói một tiếng, chắc chắn một nhà tư bản lớn mạnh sẽ không bỏ tư bản Kỷ Lâm Phong nhìn dáng vẻ khí thế ngút trời của Sở Hòa, phát hiện sự tức giận bên trong giọng nói của cô, trong lòng anh vừa có hơi kinh ngạc, cũng cảm thấy buồn ngước khuôn mặt nhỏ nhắn không trang điểm lên, dường như đỉnh đầu chỉ cao đến dưới tai anh chút thôi. Dáng vẻ trong trẻo xinh đẹp, nhưng lại không dễ chọc vào. Chuyện này nói lớn cũng không lớn, tại sao mình lại bị ma xui quỷ khiến đi đến chất vấn tay Kỷ Lâm Phong nhẹ nhàng chuyển động, đưa quyển sổ đến “Trả lại cho cô, lần sau đừng vẽ tôi nữa.”Mặt Sở Hòa đỏ lên. Sự thật là vậy, không sai, nhưng những câu từ được nói ra từ miệng anh một cách thẳng thừng, khiến người khác cảm thấy ngượng dù giọng nói của Kỷ Lâm Phong đã dịu đi không ít, nhưng sau khi Sở Hòa lấy lại quyển sổ phác thảo, vẫn phải tranh cãi thêm mấy câu.“Lần sau đừng xuất hiện không tiếng báo trước rồi cướp sổ của người khác đấy, người không biết còn tưởng rằng anh đang bắt nạt người ta đấy?”Lần này Kỷ Lâm Phong thật sự bật cười. Cô nàng này thuộc kiểu càng so đo càng hăng hái à?“Đổi lại là người khác, bức tranh của cô đã bị xé rồi.”Sở Hòa ngước mắt nhìn nụ cười bên khóe miệng Kỷ Lâm Phong, nghe lời này, đôi mắt cô quét một vòng từ trán anh, đến lông mày, đôi mắt, mũi, gò má, nhân trung, đôi môi, cằm. Sau đó tay phải xé giấy, đưa tờ giấy vẽ cho anh như thể đang ban thưởng vậy “Đây —- Đưa cho anh, thanh toán xong.”Kỷ Lâm Phong có hơi sững sốt, nhận lấy, Sở Hòa lập tức xoay người rời đi, không quay đầu lại mẫu xinh đẹp có thể nhận được sự đối đãi khác biệt. Tiền khó mua được một nụ cười của trai đẹp, anh cười lên như cảnh đẹp ý vui, ngại gì đưa bức tranh cho anh chứ? Hơn nữa nếu làm như vậy, mình cũng không thiếu nợ anh gì nữa sao cũng đã thấy rõ dáng vẽ của anh, về nhà vẽ thêm một tấm cũng được!Bước chân Sở Hòa nhanh nhẹn, tâm trạng trên cả đoạn đường trở về nhà đều rất tốt. Vẽ liên tiếp thêm mấy bức tranh, lần này hình như khuôn mặt anh đã thuận mắt hơn so với lần đầu trai đẹp xong, linh cảm của Sở Hòa bất chợt đến, cô vội vàng mở máy tính, bổ sung chương mới cho bộ truyện tranh đăng nhiều kỳ đã ngừng mấy ngày nay của nay trạng thái làm việc tốt hiếm thấy, Sở Hòa không chuyên cần linh hoạt thêm chút nữa thì cũng quá đáng tiếc cho linh cảm đến đột ngột của bản Hòa dành toàn bộ tinh thần cho công việc, hậu quả chính là —– quên ăn bữa sáng một lần nữa.**Hết chương 2
Edit An TĩnhĐêm cuối thu, gió lạnh thổi qua xào xạc, khắp nơi đều là gió thổi vù vù, tựa như đang gọi đầu đông Hòa và Hứa Lộ Bạch ăn uống no say thì đi ra từ tiệm lẩu, cùng nhau trở về nhà Sở điểm Sở Hòa dọn đến tiểu khu hiện tại là vào cuối hè, ba mẹ cô đã qua đây một lần, còn Hứa Lộ Bạch vẫn chưa đến lần nào. Cho nên tối nay cô nàng đến đây để “thị sát” một vòng, thuận tiện “đổi bạn giường khác”.Hứa Lộ Bạch đi lại lòng vòng trong nhà một vòng, thành thạo tựa như đang thao thao bất tuyệt phê bình gì khi cô ấy đi theo Sở Hòa để rửa mặt xong, hai người đi song song, sóng vai ngồi tựa vào thành giường, nói chuyện phiếm câu được câu mất với sống như thể trở lại lúc Sở Hòa vừa mới tốt nghiệp vậy, Sở Hòa chọn lựa rất nhiều nhưng vẫn không tìm được một nơi ở khiến cô hài lòng, thế là Hứa Lộ Bạch đã mời cô đến ở chung với mình. Mùa đông khi đó cũng không khác biệt gì so với bây giờ, ban đêm lạnh lẽo, hai người ngủ trên cùng một chiếc giường, còn rất hài tượng rõ ràng nhất khi bạn thân ngủ chung chính là trước khi chìm vào giấc ngủ, hai người sẽ tự động hàn huyên đến nửa đêm, muốn ngưng lại cũng không ngưng này, Sở Hòa và Hứa Lộ Bạch nằm trên giường, nhắm mắt lại, vẫn chưa yên tĩnh được một hồi, Hứa Lộ Bạch đột nhiên nghĩ đến một chuyện, nên tiếp tục mở lời.“Sở Sở, tớ vừa mới nhớ lại, mấy ngày trước Lục Dữ có nói với tớ một chuyện, là liên quan đến Diệp Tô.”“Thế nào?” Sở Hòa quay đầu nhìn Hứa Lộ Bạch, nghi ngờ Lộ Bạch thấy dáng vẻ Sở Hòa dường như là không biết chuyện gì, nói tiếp “Chính là có một ngày Kỷ Lâm Phong gọi điện thoại cho Lục Dữ để hỏi anh ấy về kết quả gì đó, lúc ấy tớ cũng có ở bên cạnh, Lục Dữ mới nói cho tớ nghe, tớ mới biết là tra chuyện của Diệp Tô. Sau đó Kỷ Lâm Phong lại nói gì đó với Lục Dữ, tớ thật sự rất tò mò mà, nên cứ nhất quyết truy hỏi anh ấy, sau đó Lục Dữ mới nói cặn kẽ về tình huống cụ thể. Đại khái là Kỷ Lâm Phong muốn Lục Dữ tra xét tài liệu gì đó về Diệp Tô, sau đó tung ra trong giới thiết kế… Bây giờ các công ty trong thành phố S cũng không dám hợp tác với cô ta nữa. Thật sự rất thoải mái khi nghĩ đến điều này!”Sở Hòa nghe, chỉ lẳng lặng suy nghĩ, không ra nếu như vậy, công ty Kỷ Lâm Phong không thuê cô ta sao?“Trước đó tớ đã nói với Lục Dữ rồi, dứt khoát để chuyện của Diệp Tô lộ diện ra ánh sáng trên mạng đi, khiến cô ta trở thành đối tượng bị đả kích. Dân trên mạng tùy tiện phun ra một ngụm nước bọt, đã có thể bôi xấu danh tiếng của cô ta trong giới thiết kế rồi. Nhưng Lục Dữ không đồng ý, nói Kỷ Lâm Phong và anh ấy đều cảm thấy làm như vậy thì uổng công vô ích, huống chi hướng gió trên mạng lại không được khống chế tốt, lỡ chẳng may danh tiếng của cô ta vang dội thì cái mất sẽ nhiều hơn cái được, đánh rắn phải đánh bảy tấc, với thái độ của tập đoàn Phong Hoa, thì người trong nghề cũng biết nên làm gì mà…” Hứa Lộ Bạch thản nhiên nói, thấy Sở hòa ngơ ngác không có phản ứng gì, lên tiếng gọi cô, “Sở Sở, cậu có đang nghe tớ nói gì không vậy?”“Ừ.” Sở Hòa lấy lại tinh thân và trả lời, “Kỷ Lâm Phong không nói những chuyện này cho tớ biết, cậu không nhắc đến thì tớ cũng không biết gì.”Hứa Lộ Bạch chớp mắt mấy cái, cười trêu nói “Chắc chắn là anh ấy không muốn để cậu bận tâm mà. Âm thầm giúp cậu hả giận, không ngờ lại man như thế nha…”Hả giận sao? Hình như sau khi biết được thì cũng thật sự hả giận đấy. Khóe miệng Sở Hòa không tự chủ cong lên — sự không cam lòng tích tụ trong lòng mấy năm qua, ngay lúc này dường như đã nhẹ nhàng đi không ít.“Đừng nói là cậu, ngay cả tớ cũng cảm thấy cực kì hả giận đấy!” Hứa Lộ Bạch làm ra vẻ thông thạo. “Cái này gọi là —- không phải không báo thù, mà là thời điểm chưa đến!”“Quân tử trả thù, mười năm chưa muộn.” Sở Hòa cười, bổ sung thêm.“Đúng!”Dường như trong lòng có lời gì muốn được biểu đạt ra, Sở Hòa cầm điện thoại mở wechat ra, gõ ra ba chữ trong khung đối thoại và bấm gửi[Em nhớ anh]Đây là lần đầu tiên Sở Hòa chủ động gửi tin nhắn sến súa này cho Kỷ Lâm mười mấy phút sau, trong wechat vẫn chưa có ai trả lẽ anh vẫn còn đang bận Lâm Phong đi công tác ở thành phố lân cận trong hai ngày, vẫn chưa xác định lúc nào sẽ trở không, gửi một phần thưởng bất quà qua cho anh nhỉ?**Hết chương 30
là gió thổi là rung động